
Bài Ðọc I: Kn 18, 6-9
“Như Chúa đã làm hại đối thủ thế nào, Chúa cũng đã làm cho chúng tôi được vẻ vang như vậy”.
Trích sách Khôn Ngoan.
Chính đêm ấy, cha ông chúng ta đã biết trước, để biết chắc mình đã tin tưởng vào lời thề nào mà được can đảm. Dân Chúa đã mong đợi sự giải thoát những người công chính và sự tiêu diệt kẻ thù. Vì như Chúa đã làm hại đối thủ thế nào, Chúa cũng kêu gọi để làm cho chúng tôi được vẻ vang như vậy.
Vì những con cái thánh thiện của các tổ phụ tốt lành đã lén lút tế lễ, và đồng tâm thiết lập luật thánh thiện, ấn định rằng những người công chính sẽ đồng hưởng vinh nhục, may rủi đều nhau; như vậy là họ đã xướng lên trước bài ca tụng của các tổ phụ.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 32, 1 và 12. 18-19. 20 và 22
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
Xướng: 1) Người hiền đức, hãy hân hoan trong Chúa; ca ngợi là việc của những kẻ lòng ngay. Phúc thay quốc gia mà Chúa là chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình.
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
2) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Ngài, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Ngài, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn.
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
3) Linh hồn chúng con mong đợi Chúa, chính Ngài là Ðấng phù trợ và che chở chúng con. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
Bài Ðọc II: Dt 11, 1-2, 8-19
“Ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập”.
Trích thư gửi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, đức tin là cốt yếu những thực tại người ta mong đợi, là bằng chứng điều bí ẩn. Vì nhờ đức tin mà các tiền nhân đã nhận được bằng chứng tốt.
Nhờ đức tin, Abraham đáp lại tiếng Chúa gọi, để ra đi đến xứ ông sẽ được lãnh làm gia nghiệp, và ông ra đi mà không biết mình đi đâu. Nhờ đức tin, ông đến cư ngụ trong đất Chúa hứa, như trong đất khách quê người, sống trong lều trại, cũng như Isaac và Giacóp, những kẻ đồng thừa tự cùng một lời hứa. Vì chưng, ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập.
Nhờ đức tin mà ngay cả bà Sara son sẻ được sức mang thai, mặc dầu bà đã già, bởi vì bà tin rằng Ðấng đã hứa sẽ trung tín giữ lời. Vì thế, do tự một người, mặc dầu người đó như chết rồi, mà có một dòng dõi đông đúc vô số như sao trên trời và như cát bãi biển.
Chính trong đức tin mà tất cả những kẻ ấy đã chết trước khi nhận lãnh điều đã hứa, nhưng được nhìn thấy và đón chào từ đàng xa, đồng thời thú nhận rằng mình là lữ khách trên mặt đất. Những ai nói những lời như thế, chứng tỏ rằng mình đang đi tìm quê hương. Giá như họ còn nhớ đến quê hương dưới đất mà họ đã lìa bỏ, chắc họ có đủ thời giờ trở về. Nhưng hiện giờ họ ước mong một quê hương hoàn hảo hơn, tức là quê trời. Vì thế, Thiên Chúa không ngại để họ gọi mình là Thiên Chúa của họ, vì Người đã dọn sẵn cho họ một thành trì.
Nhờ đức tin, khi bị thử lòng, Abraham đã dâng Isaac. Ông hiến dâng con một mình, ông là người nhận lãnh lời hứa, là người đã được phán bảo lời này: “Chính nơi Isaac mà có một dòng dõi mang tên ngươi”. Vì ông nghĩ rằng Thiên Chúa có quyền làm cho kẻ chết sống lại, do đó, ông đã đón nhận con ông như một hình ảnh.
Ðó là lời Chúa.
Hoặc bài vắn này: Dt 11, 1-2, 8-12
“Ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập”.
Trích thư gửi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, đức tin là cốt yếu những thực tại người ta mong đợi, là bằng chứng điều bí ẩn. Vì nhờ đức tin mà các tiền nhân đã nhận được bằng chứng tốt.
Nhờ đức tin, Abraham đáp lại tiếng Chúa gọi, để ra đi đến xứ ông sẽ được lãnh làm gia nghiệp, và ông ra đi mà không biết mình đi đâu. Nhờ đức tin, ông đến cư ngụ trong đất Chúa hứa, như trong đất khách quê người, sống trong lều trại, cũng như Isaac và Giacóp, những kẻ đồng thừa tự cùng một lời hứa. Vì chưng, ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập.
Nhờ đức tin mà ngay cả bà Sara son sẻ được sức mang thai, mặc dầu bà đã già, bởi vì bà tin rằng Ðấng đã hứa sẽ trung tín giữ lời. Vì thế, do tự một người, mặc dầu người đó như chết rồi, mà có một dòng dõi đông đúc vô số như sao trên trời và như cát bãi biển.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: Ga 14, 5
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống: không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 12, 32-48
“Các con hãy sẵn sàng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Hỡi đoàn bé nhỏ, các con đừng sợ, vì Cha các con đã vui lòng ban nước trời cho các con. Các con hãy bán những của các con có mà bố thí. Hãy sắm cho các con những túi không hư nát, và kho tàng không hao mòn trên trời, là nơi trộm cướp không lai vãng và mối mọt không làm hư nát. Vì kho tàng các con ở đâu, thì lòng các con cũng ở đó.
“Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức: Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, đặt chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy. Các con hãy hiểu biết điều này là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, ắt sẽ tỉnh thức, không để nó đào ngạch nhà mình. Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Phêrô thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy nói dụ ngôn đó chỉ về chúng con hay về mọi người?” Chúa phán: “Vậy con nghĩ ai là người quản lý trung tín khôn ngoan mà chủ đã đặt coi sóc gia nhân mình, để đến giờ phân phát phần lúa thóc cho họ? Phúc cho đầy tớ đó, khi chủ về, thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người đó trông coi tất cả gia sản mình. Nhưng nếu đầy tớ ấy nghĩ trong lòng rằng: “Chủ tôi về muộn”, nên đánh đập tớ trai tớ gái, ăn uống say sưa: chủ người đầy tớ ấy sẽ về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, chủ sẽ loại trừ nó, và bắt nó chung số phận với những kẻ bất trung. Nhưng đầy tớ nào đã biết ý chủ mình mà không chuẩn bị sẵn sàng, và không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn đầy tớ nào không biết ý chủ mình mà làm những sự đáng trừng phạt, thì sẽ bị đòn ít hơn. Vì người ta đã ban cho ai nhiều, thì sẽ đòi lại kẻ ấy nhiều, và đã giao phó cho ai nhiều, thì sẽ đòi kẻ ấy nhiều hơn”.
Ðó là lời Chúa.
Hoặc bài vắn này: Lc 12, 35-40
“Các con hãy sẵn sàng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức: Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, đặt chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy. Các con hãy hiểu biết điều này là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, ắt sẽ tỉnh thức, không để nó đào ngạch nhà mình. Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Ðó là lời Chúa.
Suy Niệm: PHÚC CHO ANH EM
Vào thời Chúa Giêsu, chưa có điện.
Ánh sáng đến từ mặt trời, trăng sao,
và từ những ngọn đèn làm bằng đất sét.
Các đèn này có hình tròn hay bầu dục,
Có một lỗ lớn để đổ dầu vào, một lỗ nhỏ cho tim đèn.
Thời xưa đèn rất quan trọng, nhất là vào ban đêm
.Nó chiếu sáng cho mọi người trong nhà (Mt 5,15).
Ngày nay, để có ánh sáng, ta chỉ cần bật công tắc.
Nhưng hồi xưa, giữ cho đèn sáng thì phức tạp hơn nhiều.
Phải châm dầu đều đặn, và phải để ý chỉnh tim đèn.
Bởi thế người giữ cửa phải chú tâm nếu muốn có đèn sáng.
Ông chủ đi ăn cưới về muộn vào ban đêm.
Nhiệm vụ của người giữ cửa không hề đơn giản.
Trước hết anh phải tỉnh thức, chờ đợi, không được ngủ,
như thế anh mới có thể mở cửa ngay khi nghe chủ gõ.
Hơn nữa, anh còn phải ở trong tư thế sẵn sàng phục vụ.
Chiếc áo ngoài được vén lên và thắt lại ngang lưng.
Đèn được chăm chút để cháy sáng.
Ánh sáng của ngọn đèn cho biết có người đang chờ…
Mối phúc đầu tiên dành cho người giữ cửa nghiêm túc.
Anh không biết khi nào ông chủ về.
Ông có thể về rất trễ, có khi tảng sáng ông mới về.
Tỉnh thức đến tận lúc đó không hề dễ (Lc 12,38).
Thật ra tỉnh thức chờ đợi sẵn sàng là một phép thử
để đo sự trung tín, không chỉ của người giữ cửa,
mà của mọi đầy tớ phục vụ trong nhà (Lc 12,37).
Ông chủ về rất bất ngờ trong đêm,
và ông sẽ dành một bất ngờ lớn cho các đầy tớ còn thức.
Ông chủ sẽ trở thành đầy tớ, và đầy tớ thành ông chủ.
Ông sẽ mời các đầy tớ ngồi vào bàn ăn và phục vụ họ.
Chúa Giêsu chính là ông chủ trong dụ ngôn
mà các Kitô hữu đã chờ từ hai ngàn năm nay.
Ông Chủ Giêsu sẽ trở lại, nhưng không biết vào lúc nào.
Vì thế đời chúng ta là một cuộc chờ đợi lâu dài.
Thắt lưng làm việc, giữ đèn luôn sáng, tỉnh thức, mở cửa.
Chúng ta tin thiên đàng là nơi Chúa mời ta vào bàn tiệc,
cho ta hưởng hạnh phúc vì được Ngài đích thân chiêu đãi.
Câu hỏi của Phêrô khiến Chúa Giêsu kể một dụ ngôn nữa,
để áp dụng cho các nhà lãnh đạo trong Hội Thánh mọi thời.
Đó là dụ ngôn về người quản lý.
Anh quản lý này thật ra cũng chỉ là một đầy tớ (Lc 12,43)
nhưng anh được trao quyền coi sóc các đầy tớ khác trong nhà.
Quyền này đi với bổn phận phân phát lương thực cho họ.
Có những người quản lý trung tín và khôn ngoan,
nhưng cũng có người biến quyền phục vụ thành thống trị.
Lạm dụng quyền lực là cám dỗ muôn thuở cho mọi người.
Khi chủ vắng nhà, anh quản lý có thể chè chén say sưa,
và bạo hành các tôi trai tớ gái của chủ (Lc 12,45).
Anh tưởng mình là ông chủ, có quyền trên mọi người.
Quyền lực đã làm anh trở nên hư hỏng.
Giáo hội chúng ta hôm nay là Giáo hội hiệp hành.
Các Kitô hữu đều là đầy tớ của Chúa.
Đó cũng là Giáo Hội có phẩm trật, có người lãnh đạo.
Một số người được đặt lên để coi sóc anh em,
để phân phát tấm bánh Lời Chúa và Mình Chúa.
Trong Giáo Hội, đã lộ ra những lạm dụng quyền lực
gây biết bao đau khổ và khủng hoảng cho nhiều người.
Bài Tin Mừng hôm nay là một nhắc nhở
cho những ai tự hào mình biết nhiều, nhận được nhiều.
Ai biết nhiều mà phạm lỗi thì bị phạt nặng hơn.
Ai được giao quyền nhiều thì phải trả lẽ nhiều hơn.
Chúng ta phải tôn trọng cả những đầy tớ không biết ý chủ,
hay những người chỉ được chủ ban rất ít…
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa không nhận mình là ngọn lửa,
nhưng nói mình ném lửa trên trần gian.
Chúa không nhận mình là ngọn lửa,
nhưng nhận mình là Ánh sáng.
Chúng con là những người được hưởng ánh sáng của Chúa.
Xin đẩy xa chúng con bóng tối của ích kỷ, sa đọa, mưu mô,
bóng tối của thất vọng, chán chường, sợ hãi.
Xin cho chúng con sống đúng lời Chúa nói:
Các con là ánh sáng cho trần gian.
Ước gì chúng con làm chứng cho Ánh sáng Chúa,
trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào,
bằng đời sống trong sạch, ngay thẳng, vui tươi.
Chúa đã thắp sáng ngọn đèn cuộc đời chúng con.
Xin đặt chúng con trên đế
để soi chiếu cho thế giới hôm nay.
Chỉ mong cho danh Chúa được cả sáng hơn.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Nguồn: Hội đồng Giám mục Việt Nam